Giới thiệu chủ đề và khách mời:

Việc định hướng chuyên ngành luôn là vấn đề được quan tâm hàng đầu của sinh viên. Nhưng để có định hướng trong công việc, chúng ta trước hết phải hiểu được bản thân mình, để biết mình thích gì, và mục tiêu mình hướng tới là gì trong tương lai. Các phương pháp như trắc nghiệm đánh giá tính cách hay thuyết “thùng gỗ” để cân bằng kĩ năng và cảm xúc của bản thân còn khá xa lạ với nhiều bạn sinh viên ngày nay. Hiểu mình – hiểu nghề – định hướng công việc có còn là trở ngại sẽ giúp bạn làm rõ điều này! Cùng theo dõi ngay trong bài viết sau đây.

Đồng hành cùng PEC lần này là anh Lê Công Huy – cựu sinh viên lớp O1K66 trường ĐH Dược Hà Nội – một trong những thành viên đầu tiên và đảm nhận vị trí nguyên trưởng ban Truyền thông CLB Kinh tế Dược PEC nhiệm kỳ II. Anh Huy đã có nhiều năm kinh nghiệm trong nghề và từng làm cho nhiều công ty lớn như Tuệ Linh, Vinfa. Hiện tại, anh đang làm quản lý nhãn tại công ty Cổ phần Dược phẩm Thái Minh – công ty nhận được giải thưởng “Sản phẩm vàng vì sức khỏe cộng đồng năm 2020” do Hiệp hội Thực phẩm chức năng Việt Nam trao tặng. Anh đã theo Marketing từ những ngày đầu và suốt chặng hành trình sự nghiệp của mình. Điều gì đã khiến anh lựa chọn Marketing? Những bài học, những bài test trắc nghiệm hay kể cả học thuyết “thùng gỗ” đã ảnh hưởng đến anh như thế nào? Cùng làm rõ trong bài viết hôm nay nhé!

Quản lý nhãn thường phụ trách các công việc như xây dựng và triển khai chiến lược Marketing của nhãn hàng phụ trách, lập kế hoạch Marketing bao gồm kế hoạch sản phẩm, kế hoạch giá, định hướng kênh phân phối và truyền thông cho nhãn hàng. Trước khi định hướng làm Marketing, từ thời còn là sinh viên anh đã sớm trải nghiệm nhiều công việc khác nhau, từ đó tự xây dựng cho mình những vốn kiến thức cùng các kỹ năng về nghề nghiệp và các cách để hiểu bản thân mình.

Phần nội dung chính:

Anh thì anh có thể giới thiệu qua một chút về bản thân cũng như vị trí hiện tại trong công việc của mình được không ạ?

Chào các bạn, anh là Huy. Hiện anh đang làm quản lý nhãn của công ty Dược Phẩm Thái Minh. Trước đây anh là một trong những thành viên đầu tiên của PEC, hay còn gọi là PEC đời đầu. Và tất cả những gì gắn liền với sự ra đời của PEC thì đều có một chút gì đó gọi là liên quan đến anh trong đấy. Vì thế khi mà nhắc đến PEC thì anh khá là vui và tự hào vì điều đó.

Anh hoạt động trong câu lạc bộ khoảng bao lâu và trong thời gian đó điều gì khiến anh nhớ nhất ạ?

Anh tham gia Câu lạc bộ phải từ cuối năm hai đến tận bây giờ, phải chăng là như vậy. Tầm độ năm 3, năm 4 thì mình rất gắn bó, tuần nào, tháng nào cũng đi sinh hoạt đều đặn. Nhưng đến năm 5 anh đi làm vì thế từ năm 2016 đến giờ thì thực ra anh sinh hoạt cũng không được nhiều. Nhưng năm nào các bạn mà mời, các bạn mà gọi nhờ anh chị về chia sẻ thì anh cũng rất sẵn sàng chia sẻ câu chuyện cho các bạn. Thực ra câu chuyện có thể mang tính kinh nghiệm ngắn hạn của anh thôi nhưng mà anh biết cái gì thì anh sẽ chia sẻ như những người anh em của mình.

Làm sao để anh duy trì năng lượng cho một ngày dài làm việc và vẫn dành thời gian cho nhiều hoạt động khác như về PEC chia sẻ kinh nghiệm cho các em ạ?

Thực ra để mà nói là duy trì năng lượng thì nó không chính xác lắm. Tại vì anh là một con người đặt mục tiêu ngắn hạn, và thứ hai một khi anh đã hứa hẹn ai đó nếu không vì một lý do bất khả kháng nào thì anh sẽ thực hiện đúng hẹn. Như anh vừa chia sẻ anh có một mục tiêu ngắn hạn, tức là giả sử ngày hôm nay anh có một list công việc chẳng thì bằng mọi cách mình  phải xong nó, cùng lắm mình phải chênh lệch khoảng độ vài phút đó thôi.

Và anh cũng hay đặt mục tiêu nhỏ trong ngày đặc biệt hôm nào có các buổi hẹn các em thế này chẳng hạn thì anh sẽ đặt mục tiêu là kiểu gì 5h cũng phải đứng dậy. Vì thế mình cần làm sao cho mình có thể sẵn sàng 100% về mặt tinh thần hoặc 100% về mặt thể lực để chuẩn bị làm cái việc tiếp theo. Để tránh tình trạng khi đang ngồi cạnh và đang chia sẻ các em mà mình vẫn còn vương vấn về công việc ngày hôm nay hoặc là mình đang còn lo sợ là ngày mai mình đã làm hay chưa hoặc ngày mai mình còn thiếu gì hay không.

Tức là anh luôn luôn có một cái tâm thế  khi mà đã làm cái gì thì sẽ phải là có mục tiêu về mặt thời hạn hoặc là cái giá trị, cái kết quả cho nó. Đó, cái thứ hai nữa rằng là khi mà mình kết thúc công việc đó rồi, thì sang một cái công việc khác thì mình dành toàn tâm toàn chí để sử dụng cái tiếp theo.

Không biết tác phong này của anh đã được hình thành từ khi nào và PEC có tác động gì trong công việc của anh không ạ?

Anh nghĩ đây là điều mình tích lũy dần qua nhiều năm kinh nghiệm. Vào PEC thì anh được tạo cơ hội đi làm khá là sớm. PEC lúc đó cho anh khá là nhiều công việc làm thêm vì thế mình có cảm giác là mình có nhiều việc một lúc. Ngày đi chạy thị trường, đi chạy data page cho Câu lạc bộ, tối về xử lý dữ liệu. Ngày mai phải lên công ty A, công ty B thực tập viết bài nội dung facebook điều đó dẫn đến việc mặc dù mình là sinh viên vừa học vừa làm nhưng nhiều lúc mình phải xử lý nhiều công việc một lúc, dẫn đến mình bị quá tải.

Thực sự sinh viên mình quá tải cảm giác mình chán, nhiều khi mai là đến ngày đến hạn mà lên công ty thực tập rồi thì không muốn lên nữa vì quá mệt. Hôm trước làm data muộn mà đôi khi là ngày hôm nay là đi 200 điểm nhà thuốc để chấm JPS, hoặc để kiểm tra poster. Mình đi 185 nhà rồi nhưng lúc ấy 9h tối mình mệt và nhà thuốc sắp đóng cửa thì mình nhiều khi cảm thấy cực kỳ oải.

Nhưng sau anh nhận ra 1 điều rằng là thực ra mình cố gắng thì là một cái nỗ lực, nhưng mà mình cũng phải học sự buông bỏ. Khi mà mình không thể can thiệp được những điều nằm ngoài tầm kiểm soát thì mình sẽ phải học buông bỏ nó trong khoảng thời gian nhất định. Để mình sẵn sàng với một tâm thế mang năng lượng 100% bộ não để đi làm cái khác. Từ lúc sinh viên anh đã tập những điều đấy, tức là khi mình đã dứt một việc nào đó ra thì mình gần như là mình buông bỏ một phần, cất nó tạm vào một góc, sau khi cần mình sẽ lấy lại.

Ngày xưa anh rèn luyện điều ấy bằng cách, thứ nhất mình sẽ phải là kiểm soát cảm xúc của mình được và thứ hai là giảm tối đa những cái tác động lên mình. Anh sẽ giảm tương tác với những thiết bị mà gây nhiễu cho mình, hạn chế đeo đồng hồ mà mang tính thông báo. Hoặc là trong khoảng thời gian 1-2 tiếng trong ngày anh muốn tập trung gì đó anh sẽ để điện thoại xa ra. Trong khoảng thời gian mà anh phải tập trung đặc biệt là những vấn đề liên quan đến mạch cảm xúc như viết bài hoặc là xây dựng kế hoạch, hoặc là lên ý tưởng cho một cái gì đó thì mình tạo ra cái thời gian để mình gọi là toàn tâm toàn ý với nó.

Làm thế nào để mình biết bản thân mình hướng nội hay hướng ngoại ạ? Điều đó có ảnh hưởng gì đến hiệu quả làm việc của mình không ạ? Thường thì người hướng ngoại được nhận định là suy nghĩ không đủ sâu thì không biết   anh suy nghĩ sao về điều này ạ?

Thực ra vấn đề mà hướng nội hay hướng ngoại nó không quan trọng và cái quan trọng nhất là điểm yếu của mình là gì. Người hướng ngoại không phải họ không suy nghĩ sâu đâu. Anh nghĩ những người mới vào đời chưa nhiều kinh nghiệm thì thường gặp lỗi là chưa suy nghĩ sâu được nhưng trong quá trình làm việc học tập thì bản thân sẽ học được những nhiều trải nghiệm thì họ sẽ có những suy nghĩ sâu hơn.

Ngày xưa anh cũng là một người hướng nội, ngay trong gia đình nhà anh mà có chuyện gì đó thì anh cũng không nói gì cả. Anh ngồi im ăn rồi lảng tránh nó đi thôi vì cực kỳ sợ đám đông nhưng sau đó anh biết rằng làm sao để người hướng nội nói chuyện được một cách thoải mái nhất.

Thứ nhất là mình phải biết phá vỡ rào cản đập vỡ cái việc gọi là con ngoan trò giỏi đi, rào cản mình ở nhà phải như nào đi, phải sống thoải mái sống là chính mình. Thứ hai là đối với hướng nội thì nên tập nói chuyện nhóm nhỏ để tạo sự tự tin cho mình. Người hướng nội họ nói chuyện thoải mái trong cái việc là nằm trong vòng tròn tin tưởng của mình. Khi em tin tưởng ai thì em cảm thấy rằng họ không làm tổn thương em, những câu chuyện em kể ra với họ thì họ sẽ giữ an toàn cho em.

Sinh viên Dược nhiều bạn có vẻ vẫn đang khá e dè và chưa thoát khỏi được vùng an toàn của bản thân. Với đặc thù công việc ở ngành Dược anh đã và đang làm hiện tại thì anh có lời khuyên nào dành cho các bạn sinh viên không ạ?

Thực ra thì câu hỏi của em khá là hay, câu hỏi này sẽ phù hợp với bạn nào có một cái rào cản và đang còn e dè khi nói chuyện. Thực ra các bạn nào hoạt bát thì năm ba, năm bốn các bạn có thể thoải mái rồi. Các bạn nên nói chuyện với những người mình thật sự quen biết, điều ấy  sẽ giúp mình tự tin hơn và dần dần sẽ cải thiện được.

Nói chuyện nhóm nhỏ một đến hai người để mình có thể kiểm soát được cái cuộc nói chuyện ấy và mình không có cái cảm giác là bị lạc ra ngoài ý. Nếu mà người hướng nội sợ nhất cảm giác mà trong một cái nhóm 10 người mà 9 người kia họ nói chuyện với nhau mà mình bị loại ra đó là cảm giác cực kỳ sợ hãi.Như anh bây giờ khi đứng trước nhóm 30-40 người ý mà nói về chủ đề lạ thì nhiều khi anh cảm thấy bị lạc lối không biết đứng đây để làm gì? Có chung con đường với họ hay không.

Nhiều khi bản thân mình muốn nói chuyện với người khác nhưng lại không biết nói gì. Có khi nào anh gặp trường hợp ấy chưa và khi ấy mình cần phải làm gì ạ?

Khi gặp trường hợp như thế, một là e sẽ thay đổi vai trò cuộc nói chuyện, gồm có người kể và nghe. Một người nói chuyện khôn khéo thì họ sẽ biết cách kích thích người đối diện mình họ kể những câu chuyện của họ. Hai là nếu em là người nghe thì em sẽ có những khoảng lặng để em lắng nghe xem họ mong muốn điều gì, mình sẽ hiểu được con người họ. Ví dụ anh tiếp xúc với Lĩnh thì anh sẽ tìm hiểu xem có những điểm, chụp ảnh avatar thế nào, thích màu gì. Đến giờ anh vẫn giữ thói quen đấy để mình biết là mình có thể nói chuyện gì, tâm sự với họ như thế nào.

Nếu mà gặp trường hợp, người nói chuyện với mình không để ý đến mình thì sẽ có cách gì để thu hút được sự chú ý của họ nghe câu chuyện của mình không ạ?

Bản chất mình phải có hứng với câu chuyện đó.Thứ hai là đôi khi nội dung câu chuyện không cần quá sâu sắc đâu cái quan trọng là cách kể, nhịp độ giọng điệu ra sao. Phải làm thế nào để khi mình kể câu chuyện thì nó càng gần gũi với họ thì càng tốt. Cái tiếp nữa khi họ đang tập chung về chuyện gì đó, làm sao để mình thu hút được họ thì quan trọng nhất là mình phải ngắt được cái dòng cảm xúc và suy nghĩ của họ. Em phải tạo ra được trải nghiệm bất ngờ. Đơn giản như đổ 1 cốc nước hay rơi 1 đồ vật sẽ giúp ngắt được dòng suy nghĩ của họ.

Ngày xưa anh đọc một quyển sách thì trong đó có một đại khái là “thời gian trì hoãn nghĩa là mọi dòng cảm xúc mới diễn ra thì nó đều có một cái thời gian trì hoãn nhất định, khi ngắt được nó rồi thì mình sẽ biết được cái dòng cảm xúc đó”. Giống như khi anh tập chung làm một việc nào đó thì mình hạn chế tối đa các yếu tố liên quan đến để tránh cho nhiều yếu tố làm đảo lộn suy nghĩ của mình.

Đối với các bạn sinh viên năm bốn năm năm sắp ra trường và các bạn sinh viên như em đang tìm cho mình định hướng công việc sau này, anh có lời khuyên gì dành cho chúng em không ạ?

Đối với các bạn năm bốn, năm năm các bạn nên xem thực sự mình phù hợp với công việc gì qua một số bài test, qua một số công việc làm thêm. Nhưng nếu khi mà đi làm thử các bạn vẫn giữ phong thái sợ sệt thì dù mình làm công việc phù hợp với mình rồi nhưng các bạn không được ghi nhận, các bạn không thể hiện được tốt về bản thân thì bị đánh giá thấp và bị sụt trí, rồi lại tưởng là không phù hợp.

Nên đầu tiên khi tìm được công việc phù hợp rồi thì nên tự tìm hiểu trước hoặc là sẵn sàng đánh đổi một chút để lựa chọn những công việc mà nó tích lũy kinh nghiệm thay vì cho mình một giá trị tài chính hợp lý. Tất nhiên là khi họ tuyển dụng mình với một cái mức lương thấp thì họ sẽ bớt kỳ vọng về mình, mình sẽ xem xét và học hỏi dần từ đó. Khi mà mình có kinh nghiệm rồi thì chắc chắn mình sẽ được ghi nhận và tìm được nguồn cảm hứng từ đó.

Còn một điều nữa là khi mình đã có được sở thích, có công việc phù hợp thì mình nên tìm được một người hướng dẫn, đây là điều rất quan trọng.Và họ có 1 cái mối móc nối gì đó với mình để làm sao cho họ thực sự chia sẻ thoải mái với mình, không giữ kẽ không giữ nghề. Sau khi mình có mentor có được người hướng dẫn hợp lý, có được công việc mà mình cảm thấy phù hợp mình nên trau dồi kiến thức qua các khoá học hoặc đọc sách chẳng hạn. Quan trọng nhất vẫn là trải nghiệm, trải nghiệm nhiều thì sẽ phải có nghiệm lại. Cố gắng nghiệm lại những gì mình đã học được. Để rút ra được mình cần phải thay đổi và cố gắng như thế nào.

PEC xin cảm ơn anh Huy đã dành thời gian chia sẻ quý báu để giúp độc giả hiểu thêm về công việc của anh. Chúng em mong sớm sẽ được gặp và hợp tác với anh trong nhiều dự án tới.

PEC cũng gửi lời cảm ơn đến các bạn. Mong rằng các bạn đã có thêm những trải nghiệm thú vị qua tập Podcast EOP2 này cũng như nhiều kiến thức bổ ích. Xin chào và hẹn gặp lại trong các tập Podcast tiếp theo.

——————————————————————————————————-

EXPERIENCE OF PHARMACY – SEASON 2 – PEC’S PODCAST

Lắng nghe những chia sẻ chân thực nhất của anh chị đi trước trong ngành để giúp các bạn sinh viên có cái nhìn cụ thể, rõ ràng hơn và tìm ra được định hướng phù hợp với bản thân trong công việc sau này.

Podcast bản đầy đủ được đăng tải trên kênh Youtube, Soundcloud và Spotify

📌Youtube: https://youtu.be/Hsi3aFdj95Y

📌Soundcloud: https://bitly.com.vn/b03p2g

📌Spotify: https://bitly.com.vn/ztookf

Xem thêm: