Trình dược viên là một mắt xích vô cùng quan trọng để đưa sản phẩm dược đến tay người tiêu dùng. Đây cũng là công việc được rất đông các bạn sinh viên mới ra trường lựa chọn nhờ mức lương “trong mơ” dù là trình dược viên tư nhân hãng nước ngoài hay trong nước. Nhưng làm thế nào để có thể trở thành một trình dược viên và liệu bạn có phải người phù hợp cho vị trí ấy hay không? Hãy đến với số podcast lần này, cùng với khách mời của EOP2 – anh Ba Quốc Trí – cựu sinh viên K70 trường Đại học Dược Hà Nội – nguyên là trưởng ban dự án CLB kinh tế Dược – PEC để làm rõ thắc mắc này nhé!

Nhắc đến khách mời của chúng ta ngày hôm nay, a hiện đang đảm nhận vị trí giám sát bán hàng tại Công ty Cổ phần Dược phẩm CPC1 Hà Nội. Anh Trí đã có cơ hội thực tập sinh ở công ty cổ phần Dược phẩm CPC1 Hà Nội, sau đó anh được nhận làm nhân viên chính thức của công ty. Tới thời điểm hiện tại, anh đang giữ vị trí giám sát bán hàng nhóm hàng Hô hấp của công ty Dược phẩm CPC1 Hà Nội.

Hai từ anh Trí dùng để nói về bản thân là “may mắn”, nhưng liệu may mắn có tự nhiên mà đến với anh dễ dàng như vậy?

Hãy cùng PEC trò chuyện với anh Ba Quốc Trí để lắng nghe câu chuyện của anh và rõ hơn về hành trình “may mắn” đã đến với anh như thế nào nhé.

Anh Ba Quốc Trí – sinh viên K70 trường ĐH Dược Hà Nội – nguyên là trưởng ban dự án CLB PEC, hiện đang làm giám sát bán hàng nhóm hàng Hô hấp của công ty Dược phẩm CPC1 Hà Nội

“Nếu dùng 1 từ để nói về bản thân, anh muốn dùng từ gì để miêu tả về bản thân mình?”

Một từ gì à? Anh sẽ dùng 1 từ “may mắn”. Anh thấy hành trình của anh khá may mắn từ thời điểm còn là sinh viên. Anh có một cơ hội may mắn được vào CLB, ở lại những vị trí đảm nhiệm tốt như trưởng ban Dự án. Do đó, anh có nhiều cơ hội để gặp gỡ các anh chị hơn, tiếp xúc nhiều hơn với công việc sau này.

Khi sắp ra trường anh có cơ hội làm thực tập sinh của Công ty cổ phần dược phẩm CPC1 Hà Nội. Rồi tới khi ra trường, anh cũng rất may mắn được nhận làm nhân viên chính thức. Gần nửa năm cố gắng, anh đã lên được vị trí cao hơn của công ty nên anh thấy cuộc đời anh …. nó đang gắn liền với từ “may mắn”.

“Anh có đặt mục tiêu làm dược viên từ trước không ạ?”

Mục tiêu tất nhiên phải có chứ. Hồi năm 4, vì được vào CLB, được nhiều anh chị giới thiệu với nhiều ngành nghề, anh đã có cơ hội được trải nghiệm ở vị trí làm marketing rồi. Tuy nhiên anh là một đứa không hay ngồi, anh không chịu được cảnh ngồi làm việc suốt từ 7-8 giờ sáng đến 5 giờ chiều.

Sau khi anh trải nghiệm vị trí thực tập sinh Marketing Tuệ Linh hơn nửa năm, anh đã quyết định dừng lại, không theo đuổi Marketing và tìm hiểu sang vị trí trình dược viên. Hồi đấy cũng rất mơ hồ,  không biết trình dược viên làm gì nên anh cũng tìm hiểu dần dần thôi.

Anh đặt mục tiêu rằng nếu không theo marketing thì mình buộc phải chọn theo lĩnh vực mà có thể phát triển lâu dài. Anh cứ thấy cơ hội trình dược viên nào anh có thể được tham gia phỏng vấn và đi làm thì anh cứ apply vào.

“Khi lựa chọn làm trình dược viên tư nhân, so với trình dược viên hãng thì anh có bao giờ cảm thấy hoang mang không”

Làm trình dược viên hãng có rất nhiều yếu tố, còn phải xem xét mức độ phù hợp với từng đối tượng và mỗi người khác nhau. Nhiều bạn sắp ra trường thường nhìn thấy  môi trường bên hãng rất đẹp và có mức thu nhập khủng. Các bạn anh đa phần theo trình dược viên hãng nhưng cũng có bạn làm tư nhân. Lúc đấy anh cũng sẽ suy tính mình làm bên nào cũng được nhưng định hướng sau này của mình là gì, mình sẽ phát triển đến đâu.

Một là về tích luỹ, em tích lũy kiến thức cho bản thân. Hai là về thu nhập. Có thể ngày xưa nếu làm bên hãng, mức thu nhập sẽ cao hơn so với tư nhân. Tuy nhiên theo trình dược viên tư nhân, cơ hội được làm việc sẽ nhiều hơn so với hãng, không chỉ đơn giản là gặp bác sĩ mà sau này làm các công việc chuyên môn như về thầu chẳng hạn. Hơn nữa cơ hội thăng tiến của trình tư cũng nhanh hơn trình hãng.

Anh nghĩ, khi đặt mục tiêu vào công ty, tối thiểu sau một năm mình ra trường mình sẽ phải cố gắng lên vị trí cao hơn. Đó là mục tiêu anh cố gắng khi quyết định đi làm trình tư nhân.

“Sự may mắn mà anh nói trong hành trình công việc của anh có đi kèm với kỷ niệm nào thật sự đáng nhớ không?”

Thực ra, may mắn của anh khi được vào công ty hồi năm bốn, anh đi theo marketing thấy mình không hợp, sau anh chọn đi theo trình dược viên. Anh tự hỏi các anh chị trong CLB xem trình dược viên làm những công việc gì, tự trau dồi thêm những kỹ năng.

Từ cơ sở đó, anh chuẩn bị kĩ cho mọi thứ, lên kế hoạch trước cả buổi phỏng vấn, tận dụng mọi cơ hội kể cả là nhỏ nhất. Nếu không chuẩn bị gì cả, không có kiến thức về công việc thì đi phỏng vấn thất bại là điều rất dễ xảy ra.

“Anh lên được vị trí quản lý vùng chỉ sau một khoảng thời gian đi làm khá ngắn, vậy anh cảm thấy như thế nào về chuyện này?”

Vẫn gắn liền với từ “may mắn”, anh chia sẻ lại một chút từ tháng 3 anh là thực tập sinh, tháng 7 anh ra trường, ký hợp đồng nhân viên chính thức, đến tháng 11 anh được bên lãnh đạo cân nhắc lên vị trí cao hơn là giám sát bán hàng. Công ty anh chia nhỏ theo từng khu vực và từng mặt hàng. Vị trí này là mục tiêu sau ra trường 1 năm của anh. May mắn anh đã hoàn thành nó đúng hạn.

“Vậy thì hiện tại, điều gì anh cảm thấy thích nhất, yêu nhất với công việc của mình?”

Thực ra, chúng ta phải có đam mê với công việc, à không, phải là chúng ta có đam mê với tiền, đam mê với thu nhập tốt thì chúng ta mới cố gắng nỗ lực. Trong đầu anh luôn nghĩ nếu chúng ta cố gắng hơn, lên được cái mức thang tốt hơn vậy đương nhiên mức thu nhập của mình sẽ tốt hơn. Mình luôn cố gắng hoàn thành chỉ tiêu của công ty đề ra, sao cho mình đạt được mức thu nhập tốt nhất. Đạt được càng nhiều những chỉ tiêu đề ra, thu nhập tốt rồi thì chúng ta tự khắc sẽ vui lên thôi.

Trong công việc, lúc anh thấy vui nhất là khi mình hoàn thành những mục tiêu đề ra. Nó là những niềm vui tự chiến thắng chính mình. Ví dụ chỉ đơn giản như ngày xưa mình không bao giờ nghĩ có thể đảm nhiệm được vị trí như thế này mà bây giờ mình đã chiến thắng chính bản thân, quản lý một đội nhóm khoảng 6,7 anh em ở mỗi tỉnh nữa.

So với các bạn đồng trang lứa đang đảm nhận chức danh nhân viên, hiện tại mình đang hỗ trợ được nhiều anh em khác có công việc, có kỹ năng nghề nghiệp và có mức thu nhập tốt hơn. Đấy là việc anh tâm đắc nhất cho đến hiện tại.

“Vậy trong khoảng thời gian từ khi ra trường cho đến bây giờ, tức là được hơn 1 năm, gần 2 năm, khi nào anh thấy mình gặp khủng hoảng nhất, và anh đã giải quyết nó như thế nào?”

Anh thấy cái thời gian khủng hoảng nhất chắc là khi mà anh mới bắt đầu đi làm. Vì 2 môi trường đi học và đi làm hoàn toàn khác nhau. Ví dụ hồi đi học có người dạy bảo nhưng khi đi làm, anh quản lý của anh cho trải nghiệm trước, đi tự khám phá rồi xem bản thân mình mắc ở đâu rồi về hỏi anh, anh giải đáp, sai ở đâu anh mới bảo chứ không cầm tay chỉ việc.

Thời gian đầu tiên đi làm, sếp anh tự cho đi viện, anh cũng tự vào gặp các bác sĩ luôn. Hơn một tuần đầu tiên, anh không dám gặp bác sĩ, vì sợ vào anh sẽ nói sai. Sếp anh bảo “Ừ, tất nhiên anh sẽ đưa em vào được, nhưng anh muốn em tự vào để em có những trải nghiệm đầu tiên về cái ngành cái nghề của em”. Lúc đó, anh mới hiểu ra “Đúng thật nếu mình không tự làm thì ai sẽ làm việc đấy, làm sao mình có thể theo ngành này”.

Đấy là những kỷ niệm đầu tiên hồi mới đi làm, có nhiều chút sự nhút nhát. Mặc dù đã nghe rất nhiều về trình, đã chuẩn bị những kiến thức về sản phẩm tuy nhiên không phải lúc nào mình cũng sẵn sàng và tự tin để đi vào đối mặt.

Kỷ niệm đó là một trong những bước ngoặt lớn giúp anh tự tin hơn trên con đường của mình. Nếu mình không làm sẽ chẳng bao giờ làm được cả, nên trước hết cứ phải đi, cứ phải làm thì mới biết giới hạn bản thân đến đâu.

“Trước lần đầu gặp bác sĩ, anh đã phải chuẩn bị như thế nào để có thể giới thiệu về sản phẩm công ty mà chỉ trong một khoảng thời gian khá ngắn?”

Với công việc trình, trước khi gặp bác sĩ kiểu gì mình cũng phải học kỹ sản phẩm đã. Anh học thuộc lòng tờ thông tin sản phẩm vì sợ gặp bác sĩ mình nói sai hay bác sĩ hỏi mình không biết trả lời.

Một hôm anh đến gặp bác sĩ nhưng không ngờ bác chẳng hỏi gì đến phần tác dụng cả. Bác ấy bảo luôn là “Thực ra mấy cái thuốc của mày, các hoạt chất là các bác biết hết rồi chứ không phải bây giờ đến mày giới thiệu. Chẳng qua, nó chỉ khác tên biệt dược của sản phẩm thôi”. Rồi anh cũng bảo bác là mình mới đi làm thôi, xin bác chỉ bảo thêm cho. Hai bác cháu chia sẻ với nhau một lúc cũng quen dần.

Nếu mình có lần đầu tiên, tự chiến thắng được bản thân mình, các lần sau sẽ đỡ run hơn, sẽ tự tin hơn và biết mình vào đó sẽ phải nói cái gì hơn.

“Kinh nghiệm của anh khi đi làm trình dược viên mà gặp phải bác sĩ khó?”

Khi các bạn được giao địa bàn, mình nên đi gặp bác sĩ ở các vùng xa trước để mình làm quen dần. Khi có tinh thần thoải mái, biết cách trao đổi với bác sĩ rồi thì mới tự tin vào gặp các bác sĩ ở các địa bàn trong nội thành Hà Nội. Khi đó sẽ đỡ bị áp lực hơn thay vì một phát đầu tiên đâm đầu vào tuyến viện lớn như Bạch Mai, Đại học Y hay 108. Mình làm từ tuyến nhỏ, tuyến ngoại thành, gặp các bác sĩ, biết cách tự tích lũy cho bản thân một số kinh nghiệm đáng quý.

Ngày xưa, anh làm bệnh viện E, anh chờ từ 9h đến 12h cuối cùng gặp bác sĩ chỉ để trao đổi trên đường họ đi từ trên khoa phòng khám đến nhà ăn. Thời gian không có nhiều nên anh mạnh dạn đưa ra một lời hẹn với các bác sĩ.  “Anh ơi, em biết anh rất bận nhưng mong anh hãy bớt chút thời gian để anh em mình có thể gặp nhau trao đổi, để em có thể giới thiệu kỹ hơn về sản phẩm của bên em”.

Có thể bác sĩ họ không phải lúc nào cũng rảnh nhưng mà mình sẽ tìm mọi cơ hội để có thể tiếp cận và nói chuyện với người ta. Anh có thể xin SĐT, anh nhắn tin trao đổi qua Zalo và điện thoại.

“Lời khuyên của anh dành cho các bạn sinh viên muốn trải nghiệm công việc làm trình dược viên”

Theo anh nghĩ, khi các bạn xác định làm một công việc gì đó, hãy lên mục tiêu ngay từ đầu. Lúc có cơ hội tới, nếu cảm thấy mình có thể làm được, các bạn cứ làm, cứ trải nghiệm, khoảng tầm 3 tháng 6 tháng cũng được xem mình có phù hợp với công việc đấy không. Khi nào thấy công việc phù hợp thì chúng ta sẽ theo cái ngành đó.

Tuy nhiên, đừng trải nghiệm quá nhiều, chỉ nên trải nghiệm vừa đủ, đủ để đạt được mục tiêu cho mình. Những trải nghiệm này sẽ giúp các bạn nhìn rõ hơn về công việc đó, xem nó có thực sự phù hợp với mình hay không. Và đến khoảng tầm năm thứ 5, hãy đặt ra mục tiêu mình muốn làm gì và mục tiêu sau khi ra trường 3 năm hay 5 năm nữa của mình là đạt được những thành quả gì. Như vậy các bạn sẽ có động lực để đi làm hơn.

Bản thân anh, anh đặt mục tiêu sau khi ra trường sẽ làm bên mảng trình dược viên. Khi chúng ta đã theo và xác định được mục tiêu rồi thì phải cố gắng bám sát vào mục tiêu đấy chứ đừng bị phân tâm bởi những người bên ngoài.

Có thể là rất nhiều bạn giỏi hơn mình, làm việc tốt hơn mình nhưng đừng vì thế mình lại bị nản lòng, mình cứ tự đi so sánh với người khác là không được, mình phải tự có một cái hệ quy chiếu nhất định phù hợp với bản thân mình để làm sao đạt được mục tiêu mình đề ra.

“Anh có thể chia sẻ cho các bạn một chút về dự định sắp tới của anh trong công việc?”

Anh cũng mong muốn sau khoảng từ 3 tới 5 năm, anh đã có đủ cho mình sự tích góp cả về vốn cũng như là kinh nghiệm để anh sẽ làm chủ một cái nhà thuốc riêng của mình, vừa tăng thu nhập cho bản thân vừa học hỏi thêm rất nhiều điều. Đấy cũng là mục tiêu, là lĩnh vực mới mà anh có thể theo được. Chỉ đơn giản thế thôi.

PEC xin chân thành gửi lời cảm ơn đến anh Ba Quốc Trí đã nhận lời mời làm khách mời của dự án EOP2. Cảm ơn anh đã dành thời gian và sự nhiệt tình của mình để chia sẻ câu chuyện và lời khuyên của anh tới bạn đọc của website câu lạc bộ Kinh tế Dược.

PEC cũng gửi lời cảm ơn đến các bạn. Mong rằng các bạn đã có thêm những trải nghiệm thú vị qua tập Podcast EOP2 này thu lại cho bản thân mình nhiều kiến thức bổ ích. Xin chào và hẹn gặp lại trong các tập Podcast tiếp theo.

————————————————————————————————————

EXPERIENCE OF PHARMACY – SEASON 2 – PEC’S PODCAST

Lắng nghe những chia sẻ chân thực nhất của anh chị đi trước trong ngành để giúp các bạn sinh viên có cái nhìn cụ thể, rõ ràng hơn và tìm ra được định hướng phù hợp với bản thân trong công việc sau này.

Podcast bản đầy đủ được đăng tải trên Kênh Youtube và Soundcloud

Youtube:

Soundcloud: